sau 6 năm sống chung, tôi và gấu dần ít thân mật hơn, điều khó có thể phủ nhận. một ngày nọ, nhân tình cô ấy từ quê lên thăm và ở lại nhà chúng tôi. khi trở về sau giờ làm, tôi sững sờ: cô cô bạn gái, với gương mặt trẻ thơ như thần tượng và vóc dáng được ca tụng, vô tình để lộ sự nóng bỏng qua chiếc áo sơ mi mỏng manh. sự tương phản đầy mê hoặc ấy khiến tôi không thể rời mắt. cô ấy sữa chua nghịch thì thầm: “anh nhìn em đúng không? đừng nói với chị nhé!” vẻ đẹp thuần khiết nhưng đầy cám dỗ của cô khiến tôi xao xuyến. dù biết người yêu ở gần, sự gần gũi của cô tình nhân làm tôi mất kiểm soát, chìm vào những khoảnh khắc cấm kỵ. tôi tự thấy mình thật tệ, bị cuốn vào sức hút không thể cưỡng lại, dù biết điều đó là sai trái.